Home

vietnam visa

You Are Here: Home » Phân Tích Kiệt Tác » Phân tích Diễn văn » Phân tích diễn văn của Tổng thống Roosevelt

Phân tích diễn văn của Tổng thống Roosevelt

Trước khi xem phân tích, hãy đọc trước toàn văn diễn văn của TT Roosevelt.

Vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, Trân Châu cảng bị không quân Nhật tấn công.

Ngày hôm sau, tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt có bài diễn văn đọc trước Quốc hội Hoa kỳ, một bài diễn văn đọng sâu trong lòng người về “một ngày sẽ sống mãi trong nỗi ô nhục.”

Bài diễn văn ấy có hai mục đích:
1. Hối thúc Quốc hội Mỹ chính thức tuyên chiến với Nhật (và chỉ vài phút sau bài diễn văn, Quốc hội Mỹ đã quyết định làm điều này), và
2. Kêu gọi dân Mỹ đồng lòng hưởng ứng và hỗ trợ cho cuộc chiến.

Trong bài phân tích diễn văn này, chúng ta sẽ tập trung vào cách chọn từ ngữ của Roosevelt để thấy rõ là chúng đã giúp ông truyền thông điệp của mình hiệu quả thế nào và các bài học rút ra từ đó để áp dụng vào các bài diễn thuyết của mình.

Lời lẽ gợi cảm xúc

Hôm qua, 17 tháng 12 năm 1941 – một ngày sẽ sống mãi trong nỗi ô nhục – Hiệp chủng quốc Hoa kỳ đã bị hải quân và không quân Hoàng gia Nhật bản tấn công bất ngờ, có tính toán.

Cụm từ đi vào lòng người nhất của bài diễn văn xuất hiện ở dòng đầu tiên. Mấy chữ “nỗi ô nhục” báo trước sắc thái sẽ xuất hiện trong toàn bộ bài diễn văn. Hãy xem các sắc thái khác biệt khác nếu Roosevelt dùng những câu sau đây:

  • Hôm qua, 17 tháng 12 năm 1941 – một ngày bi thảm…
  • Hôm qua, 17 tháng 12 năm 1941 – một ngày mấu chốt cho đất nước chúng ta…
  • Hôm qua, 17 tháng 12 năm 1941 – một ngày chúng ta gặp nỗi buồn đau…
  • Hôm qua, 17 tháng 12 năm 1941 – nước Mỹ đã bị tấn công…

Roosevelt đã không dùng một trong những cách nói ở trên. Chúng không tạo được sắc thái cho bài diễn văn, không phục vụ hữu hiệu cho mục đích ông nhắm đến.

Tiếp theo sau đó, ông dùng những từ ngữ, cụm từ sinh động, có sức khơi gợi cảm xúc suốt trong toàn bộ bài diễn văn của mình, bao gồm:

  • “bị tấn công bất ngờ, có tính toán.”
  • “lên kế hoạch kỹ lưỡng đâu đó.”
  • “chủ tâm tìm cách lọc lừa.”
  • “một cuộc đánh úp.”
  • “vô cớ và hèn hạ.”
  • “cuộc tấn công có trù tính.”
  • “cuộc tấn công ác liệt đánh vào chúng ta.”
  • “trò lừa lọc kiểu đó.”

Những cụm từ này tiếp tục xoay quanh chủ đề “nỗi ô nhục” và khắc họa rõ các hành động dối trá và hèn hạ của phía Nhật bản.

Bài học rút ra?

Bạn hãy kỹ lưỡng chọn lựa những từ ngữ, con chữ phù hợp với sắc thái của bài diễn thuyết. Nếu mục đích bạn nhắm đến là làm cháy bừng lên ngọn lửa những cảm xúc phân biệt chánh-tà, thì hãy chọn những chữ gợi cảm xúc như Roosevelt đã chọn. Ngược lại, những từ ngữ trung tính hơn sẽ thích hợp hơn khi mục đích bạn nhắm đến là chữa lành những vết thương lòng của người nghe.

Những biến cách của chữ “Nhật”

Hãy xem xét đoạn sau:

[...] Hiệp chủng quốc Hoa kỳ đã bị hải quân và không quân của Đế quốc Nhật tấn công đánh úp với chủ tâm từ trước.

Rồi tiếp đó,

  • “Ngày hôm qua, Chính phủ Nhật cũng đã tiến hành một cuộc tấn công vào Malaya.
  • Đêm hôm qua, quân đội Nhật đã tấn công Hồng Kông.
  • Đêm hôm qua, quân đội Nhật đã tấn công Guam.
  • Đêm hôm qua, quân đội Nhật đã tấn công quần đảo Philippin.
  • Đêm hôm qua, người Nhật đã tấn công Đảo Wake.
  • Và sáng hôm nay, người Nhật đã tấn công Đảo Midway.
  • Như vậy, nước Nhật đã thực hiện một cuộc đánh úp rộng khắp khu vực Thái Bình Dương.”

Bằng cách sử dụng đa dạng những cụm từ liên quan (“Đế quốc Nhật,” “Chính phủ Nhật,” “Quân đội Nhật,” “Người Nhật,” “Nước Nhật”), Roosevelt đã làm sáng tỏ cho thấy rằng không thể nào tách riêng ra nhiều thành phần khác nhau ở nước Nhật. Tức là, cuộc tấn công ấy không chỉ được tiến hành bởi riêng quân đội Nhật thực hiện, mà còn bởi Đế quốc Nhật, chính phủ Nhật, các lực lượng vũ trang Nhật, và bởi chính nước Nhật nữa.

Bài học rút ra?

Hãy dùng nhiều thuật ngữ có liên hệ để nhấn mạnh cái toàn thể của bài diễn thuyết. Chẳng hạn, để lên tiếng phản bác một kế hoạch phát triển công nghiệp nào đó ở địa phương mình; bạn có thể dùng nhiều cụm từ khác nhau để làm rõ quan điểm chống đối của mình:

“… người dân sống trong khu vực này đang tỏ nỗi bất bình [...] cộng đồng các doanh nghiệp đang tỏ thái độ phản đối [...] những người đóng thuế cũng không bằng lòng [...] các phương tiện truyền thông cũng lên tiếng chỉ trích [...] các cuộc nghiên cứu về những tác động đến môi trường ở đây cũng không bênh vực đề xuất ấy [...]

Phép lặp

Bạn thử tưởng tượng rằng nếu toàn bộ đoạn diễn văn (“…đêm hôm qua, quân đội Nhật đã tấn công…”) được viết lại bằng một câu duy nhất như sau: “Đêm hôm qua, quân đội Nhật đã tấn công Malaya, Hồng Kông, Guam, quần đảo Phillipin, Đảo Wake, và Đảo Midway.”, thì diễn văn có tạo được hiệu ứng tu từ giống như sáu câu riêng lẻ của Roosevelt hay không?

Chắc chắn là không! Không hề!

Việc Roosevelt dùng phép lặp như thế đã làm rõ thêm ý tưởng muốn nói và làm cho người nghe tập trung nhiều hơn và mấy từ chủ đạo: “Nhật” và “tấn công.” Và nếu bạn đề nghị ai đó tóm tắt bài diễn văn kia chỉ trong ba chữ, thì ba chữ đó hẳn sẽ là “Nhật tấn công.”

Bài học rút ra?

Hãy dùng một cách có chiến lược phép lặp từ để nhấn mạnh và làm nổi bật lên những từ ngữ, cụm từ chủ đạo có thể chuyên chở được thông điệp bạn muốn trình bày.

Gợi cảm giác xúc động

Chiến tranh đang xảy ra trước mắt. Không thể nào nhắm mắt làm ngơ trước sự việc nhân dân ta, đất nước ta, cùng những quyền lợi của ta đang bị đe dọa hết sức nghiêm trọng.

Đây là một “bộ ba” duy nhất (các chữ được in đậm ở trên) được dùng trong toàn bài diễn văn. Quan trọng hơn, đây là chỗ khơi dậy óc suy luận duy nhất trong bài diễn văn. Phần lớn còn lại của bài diễn văn là một cuộc khơi dậy cảm xúc. Dường như Roosevelt có chủ đích nhắm đến việc tạo ra được một phản ứng cảm xúc từ trái tim của Quốc hội, của mọi người dân Mỹ.

Điều này hoàn toàn tương phản với bài diễn văn đã đưa nước Mỹ bước vào Thế chiến I, bài diễn văn dựa hoàn toàn vào chỗ khơi dậy óc suy luận.

Lời kêu gọi hành động rõ ràng

Khán giả trực tiếp mà Roosevelt nhắm đến là các thành viên trong Quốc hội Mỹ. Trong câu cuối của bài diễn văn, Roosevelt đã thẳng thắn đề nghị Quốc hội chính thức đưa ra lời tuyên bố tình trạng chiến tranh: “Tôi đề nghị Quốc hội ra tuyên bố rằng kể từ cuộc tấn công vô cớ và hèn hạ của Nhật vào Chủ Nhật, ngày 7 tháng 12 năm 1941, tình trạng chiến tranh đã xuất hiện giữa Hiệp chủng quốc Hoa kỳ và Đế quốc Nhật.

Một đối tượng khác bài diễn văn nhắm đến là toàn thể người dân Mỹ. Trong câu nói trước lời đề nghị vừa nêu ở trên, Roosevelt đưa ra lời kêu gọi rất rõ ràng cho người dân Mỹ:

rằng toàn thể đất nước chúng ta phải ghi nhớ tính chất của cuộc tấn công ác liệt nhắm vào chúng ta đây.

Cho dẫu có mất bao lâu thời gian để chúng ta đẩy lùi được cuộc tấn công xâm phạm đã được trù tính hẳn hoi này, thì người dân Mỹ, với sức mạnh chính nghĩa, sẽ giành được chiến thắng tuyệt đối.

Tôi tin là mình nói lên được nguyện vọng của Quốc hội và của người dân Mỹ khi tôi quả quyết khẳng định rằng chúng ta sẽ không chỉ tự vệ hết mình, nhưng còn nhất định không bao giờ để cho trò lừa lọc kiểu đó gây nguy hiểm cho chúng ta lần nữa.

Chiến tranh đang xảy ra trước mắt. Không thể nào nhắm mắt làm ngơ trước sự việc nhân dân ta, đất nước ta, cùng những quyền lợi ta đang bị đe dọa hết sức nghiêm trọng.

Với niềm tin đặt vào các lực lượng vũ trang chúng ta, với ý chí quyết tâm không gì lay chuyển nổi của nhân dân chúng ta, chúng ta nhất định sẽ toàn thắng – xin Chúa trợ giúp chúng con.”

Bài học rút ra?

Hãy làm cho lời kêu gọi hành động của bạn trở nên rõ ràng, để người nghe không bao giờ phải thắc mắc tự hỏi không biết bạn đang đề nghị họ làm điều gì. Nếu khán giả bao gồm những nhóm người khác nhau, thì bạn hãy phân tích từng đối tượng khán giả để đưa ra từng lời kêu gọi phù hợp với từng nhóm người.

Comments

comments

© 2012 DiễnThuyết.vn. Powered By Wordpress.

Scroll to top
tu van seothu thuat seodao tao seohoc do hoaxem phim sexxem sexNonstop